Thay đổi trong cách viết bài
Random, Tutorials May 23rd, 2008Không biết mình bắt đầu viết blog là khi nào nhỉ ? Để xem, mình bắt đầu với cái blog bên Yahoo 360 vào ngày 28 tháng 07 năm 2007 (cũng là ngày mình có internet tại nhà,
) - cách đây gần 1 năm, sau đó lại chơi với wordpress, rồi lại blogspot.
Hồi đó viết bài chủ yếu là text, text, text và text. Cách viết bài cũng rất thô sơ. Chỉ có sau này đi khi “du sơn ngoạn thủy” trên internet thì mới học hỏi được một số cách viết bài khá hay.
Ở đây nhc sẽ kể ra 3 thay đổi lớn nhất trong cách viết bài của nhc.
Thứ nhất, sử dụng đại từ nhân xưng trong bài viết. Bạn dùng đại từ nào ? Tôi ? Tui ? Mình ? Tên của bạn ? Nói thật, dùng từ “tớ” như QAD … không quen miệng tí nào cả. Lại cả “tau” của tên Chó Hoang nữa chứ … Rất ư là … lạ miệng. Chủ yếu thì nhc dùng 3 từ là mình, tôi và xưng tên nhc. Dùng “tôi” (ít dùng) khi muốn nói điều gì đó … có trọng lượng. Dùng “mình” và “nhc” mang tính thân mật hơn. Một số người nói rằng dùng tên của bạn trong bài viết để tránh trường hợp copy bài viết. Nhc không quan tâm lắm đến trường hợp này. Đơn giản dùng nhc chỉ là cho mọi người dễ nhớ hay ghét mình hơn mà thôi
Thứ hai, sử dụng nhiều link trong bài viết. Cách này thì chủ yếu mình “chôm” được từ blog của QAD. Cách này rất hay. Có rất nhiều ưu điểm. Với links trong các bài viết, bạn có thể “cầm chân” người đọc lâu hơn trên blog của mình. Nếu link đó là external link thì giúp mang lại traffic cho website của người khác đồng thời tăng độ tin cậy cho bài viết của bạn. Nếu đó là internal link thì nó giúp cho bài viết của bạn có độ sâu, đồng thời cũng giúp mọi người biết đến các bài viết hay đã cũ trong blog của bạn. Ngoài ra còn một số nguyên nhân khác
Thứ ba, hơi lạ một chút, là gạch bỏ text. Cách này thì mình thấy các blogger Việt nam ít dùng (nếu không muốn nói là không có - bạn biết blog nào có không ?). Thế nhưng ở nước ngoài thì khác. Họ sử dụng line-through style rất nhiều. Điển hình là Jackbook, rồi eblogtemplates … Cách này đúng theo nguyên tắc làm bài thi đại học, sai thì gạch bỏ, không được tẩy xóa :big grin:. Cách này dùng trong trường hợp bạn muốn nói một điều gì đó nhưng không có muốn người đọc chú ý đến nó. Ngoài ra nó còn hiệu quả khi bạn update bài viết. Đương nhiên bạn hoàn toàn có thể xóa phần nào đó đi rồi viết lại một cách dễ dàng, nhưng như thế sẽ không thấy rõ được tính “lịch sử” trong bài viết của bạn. Sau này nhìn lại thì khó có thể phân biệt giữa các phiên bản.
Tuy nhiên cái gì cũng có giá của nó. Bạn sẽ gây rối cho người đọc nếu sử dụng quá nhiều link hoặc gạch bỏ text trong bài viết. Do đó hãy biết cách sử dụng sao cho thật hiệu quá (không dễ)
Hiện tại đây là 3 thay đổi mà nhc dễ nhận thấy nhất trong cách viết bài của mình. Sau này còn cái nào khác hay hơn hoặc dở hơn nữa không thì chưa biết.
Bạn có cách viết nào hay cần chia sẻ không ?
May 23rd, 2008 at 20:29
còn có kiểu này nữa
Blogger [rất] hay xài chữ này.
Thường là nhấn mạnh và các chữ trong [] và chữ trong [] khi bỏ đi sẽ mang ý nghĩa khác (chủ yếu là thái độ hay là negative thinking)
May 23rd, 2008 at 20:37
oầy, cái vụ gạch bỏ lần này mới gặp đây…
May 23rd, 2008 at 21:21
Hero Happens {Here}